* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ SÔNG NÚI -
SẼ SỐNG MUÔN ĐỜI VỚI NÚI SÔNG.
________________________________________
( trích... " Ngọn Lửa Tình Người " - thơ trúc thanh tâm )
TRÚC THANH TÂM VÀ BÀI THƠ NGUYỆT THỰC Dòng phù thế bồng bềnh nhân quả Ráng chiều đắm đuối tới bình minh Trong ta chen lấn đau và khổ Nợ thế gian, ta viết thơ tình !
TRÚC THANH TÂM - TÌNH YÊU QUÊ HƯƠNG TRONG NHỮNG BÀI THƠ THỜI CHIẾN
PHẢI GẦN 38 NĂM SAU tôi mới có dịp gặp lại Trúc Thanh Tâm, mặc dù có
thời gian khá dài chúng tôi ở cùng chung một thành phố, nhà của Trúc
Thanh Tâm cũng không xa nhà tôi mấy ( tôi ở đường Lý Thái Tổ còn anh ở
đường Quang Trung, nơi đây có Sân vận động, thường có những chiếc trực
thăng đáp xuống để chuyển thương... ). Sau hòa bình 15 năm, anh về Châu
Đốc định cư hẳn.
BÔNG HỒNG CHO TÌNH YÊU Khi trái đất chưa có ngày tận thế Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây Ta được sống trong những người đang sống Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày !
Ví bằng người muốn chia đôi Đừng gieo tiếng dữ để tôi đau lòng Biển Đông tát với gàu sòng Phải chi vợ chồng mình tát đã xong Tôi em đâu phải người dưng Sao tình hai đứa long đong giữa dòng?
Ví dầu cá lội biệt tăm Mò kim đáy biển ngàn năm vẫn tìm Một mình một dấu chân chim Người qua phương bắc tôi tìm phương nam Ngắn dài sợi tóc mai thơm Để tôi cay đắng hoài thương một người.
Dường như thu đã cuối mùa Lá vàng phai cũng báo vừa sang đông Em mang tình cũ theo chồng Anh còn giữ chút nắng hồng chiều xưa Ngậm ngùi ngắm hạt mưa rơi Ngó bên sông ,dậu mồng tơi xanh rờn Sóng xô vỗ nhịp dập dờn Em đi để lại hoàng hôn cho người Gửi em chút nắng mồ côi Hong cho nỗi nhớ sầu vơi tháng ngày.
QUAN HỆ GIỮA DÂN VÀ LÃNH ĐẠO
THỜI KỲ quân chủ phong kiến ở nước ta, dân không được phép
nhìn vào mặt vua, vì như thế là " phạm thượng " . Thế giới Ả Rập cũng
có những câu chuyện kể : Dân phải chạy trối chết mỗi lần vua chúa đi
ngang qua phố xá, nếu không sẽ bị lãnh ngay một mũi tên nhọn. Vua chúa
có đời sống riêng và công việc cai trị hết sức độc đoán mà dân không
được quyền biết đến.
Buổi sáng qua đường gặp người ăn xin Việt Nam đau thương, Việt Nam tội tình Thế kỷ hai mươi, con người tranh sống Thành phố Sài Gòn mọc nhiều building !
Dãy quê hương mấy mươi năm khói lửa Còn được gì, ngoài thảm trạng đau thương Người nằm xuống, rồi người nằm xuống nữa Ai khóc ai và xóa những tủi hờn !
TAY NẮM BÀN TAY Khi thành phố chợt lên đèn quá sớm Anh nỗi buồn trên những nhánh cây khô Theo thời gian, em bây giờ đã lớn Trộm nhìn nhau, nên trời bắt đợi chờ !
Xin được nói Nói cùng anh lời thân mật Bởi tôi biết anh thích sự thật Đã từ lâu, sự thật cứ thổi phồng Bao giáo điều, đầy sáo rỗng bên trong Cái tệ hại, chủ quan đầy phi lý ...
THÂM TÌNH Nhìn đi em, nhìn trong mắt anh thật kỹ Tìm chút gì yên bình lứa tuổi chúng ta Khi cuộc sống còn khó khăn, lận đận Khi thân tình mỗi lúc cứ rời xa !
Tôi lặng người theo tiếng sét thinh không Cơn mưa đồng bằng rấm ra, rấm rít Nắng chạy trốn biết làm sao gom hết Gởi theo gió về sưởi ấm đất miền Trung !
QUÊ HƯƠNG NẦY ĐÂU PHẢI MỘT RIÊNG AI Quê hương tôi mười lăm năm trở dậy Gió mang hương một dãy nắng thanh bình Những câu hát, những điệu hò bất tận Trong tình người rợp mát bóng cây xanh !