TẠ NHỮNG TANG THƯƠNG
Bây giờ tôi tạ ơn ai
Nhịp cầu xưa đã gãy vài nhịp đôi
Ngày xưa ai đã thề bồi
Ơn anh em sẽ không đời nào quên
NGÀY ĐÃ KHÁC
Đường cũ có đổi tên đâu
Sao phố lạ tựa lần đầu đi qua
Quán cũ cũng chẳng dời nhà
Sao không tìm thấy chỗ ta hay ngồi
MỘT THOÁNG PHNOMPENH
Môi em nụ cười chúm chím
Tóc dài thả ghẹo bờ vai
Con gái Khmer mắt đẹp
Lòng anh cứ thấp thỏm hoài
TA CÓ NGHÌN NĂM ĐỢI MỘT NGƯỜI
em có buồn riêng đôi sớm mai.
con đường có những đoạn chia phôi,
ngọn cây có những trời giông bão.
ta có nghìn năm đợi một người
ĐÃ QUA NHỮNG NGÀY MƯA BIẾC
Ngồi đây tiếc những ngày mưa
Đời hoang mộ cỏ phút vừa hồi sinh
Em treo giọt nắng đầu cành
Lá trong gió động chút tình xa xôi
DIÊN HỒNG, TỔ QUỐC TA ƠI
Anh đừng trách
Bởi tính tôi con người chân chất
Ăn thẳng nói ngay nên dễ mích lòng
Đất nước nghèo
Bởi có thù ngoài và luôn có giặc trong
Sao cứ chủ quan rồi lặng im phi lý
Chuyện chống ngoại xâm đến nay còn lý thú
Giờ nhìn mặt nhau và tự thấy thấm đòn.
TRĂNG NGHẸN
Mẹ sinh tôi vào một đêm rằm mưa gió ngày xưa,
Lúc chào đời đã lỡ hẹn cùng vầng trăng viên mãn.
Vùng tản cư hồi nầy ruộng hoang nhà trống,
Rước được bà mụ vườn, ngoại cực trần thân.
HẸN XUÂN
Hẹn về gặp thuở ban sơ
Tóc mây phấp phới bên bờ giậu thưa
Mắt người gợi nhớ mùa xưa
Gọi ngàn mai nở. Gió đưa xuân về
CHÚT VUI BUỒN LÃNG MẠN
CÙNG NGUYỄN TRUNG NGUYÊN
Đôi khi làm những cuộc viễn trình ruổi rong giữa mấy ngả thương hồ văn chương đồng bằng, chợt đọc những vần thơ rặc miệt vườn, chưa bàn đến nội dung tư tưởng hay bút pháp nghệ thuật chi đó cao siêu, trước hết những sợi dây giao cảm vô hình cũng đã vô tình được nối kết, để những người đồng bưng khề khà chung rượu tương giao. Thơ, dĩ nhiên cũng là một hệ thống lý luận, nên không thể chỉ bằng vài rung động cá nhân có thể đánh giá khách quan. Song, cũng không thể phủ nhận có những vần thơ dễ đi vào và nằm sâu trong lòng người nhờ cảm tính hơn lý tính, nhờ “đồng thinh tương ứng” hơn phân tích chi ly.
GHI VỘI Ở AN KHÊ
Mưa rơi trắng xóa núi rừng
Mây trôi qua núi chập chùng An Khê
Dăm con dốc thả chiều mê
Trời như xuống thấp sương về trong mây
GIỌT LỆ BUỒN THIÊN THU
Con sẽ khóc, khi cha lìa mẹ thật
Mặc tình con và cả một tương lai
Bước vào đời bằng đôi trắng bàn tay
Không nương tựa như cờ bay trước gió