SÔNG VƠI
1.
Bà út Na lặng lẽ ngồi nhìn ra cánh đồng mênh mông phía sau
hè. Bà như thấy lại, ở phía đó, hồi năm nẳm (1), thầy Tình đã bưng thúng lúa
giống đi đi, lại lại, mải miết tung, ném… để sau đó, bà có một mùa lúa gặt bể
tay. Hóa ra, con người nhìn bên ngoài “nho nhã” như thầy Tình lại như một nông
dân gieo trồng giỏi giang đến vậy.
Người sạ giống mà cái nắm tay không thuần,
không biết cách buông hột giống ra, thì nắm hột vãi ra không tròn, làm sao cây
mạ lên đều được? Vậy mà, thầy Tình đã sạ giống, cây mạ lên đều rang! Xong việc,
thầy Tình đã bước lên bờ mẫu, cười tươi rói khi nghe bà khen dồi (2); rồi ông
lại buông lời tự trách mình:
- Út à! Việc gì tui cũng làm được; chỉ có một việc không làm
được là làm cho Út hết khổ vì tui thôi!