* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ SÔNG NÚI - SẼ SỐNG MUÔN ĐỜI VỚI NÚI SÔNG. ________________________________________ ( trích... " Ngọn Lửa Tình Người " - thơ trúc thanh tâm )
Hiển thị các bài đăng có nhãn - Vĩnh Thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn - Vĩnh Thông. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 18 tháng 11, 2016
* CHÚT VUI BUỒN LÃNG MẠN CÙNG NGUYỄN TRUNG NGUYÊN - bài viết Vĩnh Thông ( An Giang )
CHÚT VUI BUỒN LÃNG MẠN
CÙNG NGUYỄN TRUNG NGUYÊN
Đôi khi làm những cuộc viễn trình ruổi rong giữa mấy ngả thương hồ văn chương đồng bằng, chợt đọc những vần thơ rặc miệt vườn, chưa bàn đến nội dung tư tưởng hay bút pháp nghệ thuật chi đó cao siêu, trước hết những sợi dây giao cảm vô hình cũng đã vô tình được nối kết, để những người đồng bưng khề khà chung rượu tương giao. Thơ, dĩ nhiên cũng là một hệ thống lý luận, nên không thể chỉ bằng vài rung động cá nhân có thể đánh giá khách quan. Song, cũng không thể phủ nhận có những vần thơ dễ đi vào và nằm sâu trong lòng người nhờ cảm tính hơn lý tính, nhờ “đồng thinh tương ứng” hơn phân tích chi ly.
Thứ Ba, 13 tháng 9, 2016
* THONG THẢ ĐI - tùy bút Vĩnh Thông ( An Giang )
THONG THẢ ĐI
* Tùy bút VĨNH THÔNG
Khi đi đường, chúng ta thường có thái độ nôn nóng đến điểm đích. Sự trông đợi, háo hức đến nỗi phải tìm kiếm, quan sát từng cột cây số ven đường để biết quãng đường mình đi đã rút ngắn bao nhiêu và còn lại bao nhiêu. Khi về cũng thế, cũng mỏi mòn với từng cột cây số để xem bao lâu nữa mình sẽ về tới nhà. Rồi ta lại ước ao, phải chi có cái gì đó ở phía trước có thể níu kéo mình, đón đợi mình, để cho những vòng quay của bánh xe không lăn vô nghĩa, để thấy mình đã đi được một quãng xa xa, đồng nghĩa với ngôi nhà yêu dấu đang gần gần.
Thứ Bảy, 27 tháng 8, 2016
* CÒN LẠI NHỮNG CƠN MƯA - tùy bút Vĩnh Thông ( An Giang )
CÒN LẠI NHỮNG CƠN MƯA
* Tùy bút VĨNH THÔNG
" Ngày mai, dù xa hay gần, dù đã trở thành con người như thế nào đi chăng nữa, khi bất chợt bị cơn mưa đầu mùa phủ kín, có lẽ mình sẽ khóc, khóc cho những kỷ niệm đẹp, khóc cho một thời ô mai tinh nghịch đã xa, và khóc vì nhớ, nhớ…".
Mấy dòng chữ hôm nay tình cờ đọc lại, là những lời ghi vội của nhỏ bạn học ngày xưa mà ta còn giữ được. Quyển lưu bút bỗng như nặng trình trịch và đột nhiên trượt khỏi tay, rơi…
Thứ Ba, 12 tháng 4, 2016
* PHỐ NÚI CHIA LY - thơ Vĩnh Thông ( Châu Phú - An Giang )
PHỐ NÚI CHIA LY |
Phố núi đêm trăng phơi
Chỉ hơi thở lạc âm Cheo leo trên đồi trầm mặc Đất đỏ bám gót giày in bóng ai qua ? |
Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016
* QUÁN LƯNG CHỪNG - thơ Vĩnh Thông ( An Giang )
QUÁN LƯNG CHỪNG
Người dừng quán lạ chiều chùn gối
Ta ngang quán cũ buổi rượu tàn Thấp thỏm hiên mây chờm vách nắng Mới rôm rả đó, chốc lại tan. |
Thứ Năm, 3 tháng 3, 2016
* TIẾNG KHÓC THIÊN THẦN - truyện ngắn Vĩnh Thông ( An Giang )
TIẾNG KHÓC THIÊN THẦN
* Truyện ngắn VĨNH THÔNG
Mẹ tôi vẫn khóc suốt từ khi lên xe. Gã đàn ông không hề biết gì về mẹ và cũng chẳng cần phải quan tâm hỏi han khi thấy bộ dạng của mẹ lúc nầy. Ông xe ôm ấy chỉ lặng lẽ làm công việc của mình là hỏi “cô đi đâu”, rồi “cho cho tôi xin tiền xe”, vậy thôi. Tôi không nghe thêm bất kỳ câu hỏi nào khác nữa. Ông chỉ mong sớm chở khách đến nơi cần đến, chuyện của thiên hạ quan tâm chi cho mệt.
Khi đã đứng trước cổng khu trọ tập thể, mẹ lại chần chừ vài phút. Trước tiên là lấy khăn lau nước mắt. Có một mớ tóc chỗ nầy chỗ kia bung ra bê bết như những kẻ đanh đá, mẹ dùng hai bàn tay chải chải lại mái tóc rối bù của mình. Cuối cùng là chỉnh sửa lại áo quần cho tươm tất trước khi bước vào. Mẹ không muốn người ta nhìn thấy mình trong bộ dạng như lúc nãy. Mẹ đã quá sợ những lời xì xầm về mình.
Thứ Ba, 2 tháng 2, 2016
* PHÒNG GIÁM ĐỐC - truyện ngắn Vĩnh Thông ( Châu Phú )
PHÒNG GIÁM ĐỐC
* Truyện ngắn VĨNH THÔNG
Sau khi rời nhiệm sở cũ, Bẩy Mẫn được phân công về hỗ trợ quản lý công ty cơ khí Thường Sanh. Chỉ là chân chánh văn phòng của một ban trong khối hành chánh nay được trèo lên cái ghế phó giám đốc của một công ty cơ khí cỡ “bự” của tỉnh. Sướng như tiên! Bẩy Mẫn vốn đã quen với công việc văn thư, giấy tờ, hành chánh… có biết gì đến cơ khí đâu. Mà thôi kệ, cứ trèo lên đó ngồi, từ từ rồi sẽ quen. Vả lại, có ai nói gì mà sợ?
Thứ Sáu, 6 tháng 11, 2015
* CÓ LẦN EM BƯỚC QUA TA - thơ Vĩnh Thông ( An Giang )
CÓ LẦN EM BƯỚC QUA TA
Có lần em bước qua ta
Đôi chân nghe bình yên lạ
Câu thơ lấm lem bờ bụi
Hiện về như gần như xa.
Chủ Nhật, 20 tháng 9, 2015
* ĐƯỜNG VỀ THĂM THẲM - truyện ngắn Vĩnh Thông ( Châu Phú )
| ĐƯỜNG VỀ THĂM THẲM |
15 giờ 30 phút.
Trời vẫn còn nóng hầm hập. Yên ngồi nhấm nháp ly cà
phê trong một quán tềnh toàng ven biển. Xung quanh, người ta chen chút
nhau chật kín cả con đường hẹp. Khách du lịch dạo bộ, ăn uống, nói cười
rôm rả. Những người bán thức ăn, quà lưu niệm cũng tranh thủ chèo kéo,
chào mời. Tất cả làm huyên náo cả một con đường dài. Xa ngoài ấy, biển
vẫn thinh lặng. Biển mùa nầy ít gió. Sóng đánh vào bờ từng cơn thật dịu
mềm, tình tứ. Con nắng hè đổ một màu vàng sậm xuống mặt nước lóng lánh.
|
Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015
* VIẾT Ở QUÁN QUEN - thơ Vĩnh Thông ( Bình Thủy - Châu Phú )
VIẾT Ở QUÁN QUEN
* tặng Nguyễn Ngọc Đặng, Huỳnh Ngọc Phước
Có nỗi buồn úp mặt tựa vai sông
Có niềm vui ôm bãi bờ thắp nắng
Mình lạc nhau giữa bến chiều thinh lặng
Vòng nhân gian quá rộng để đợi chờ.
Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015
* NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN - tùy bút Vĩnh Thông ( Châu Phú )
NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN
1.
Khoảng sân nhỏ trước nhà ngập ngụa nắng. Người ngồi trong nhà cũng nóng hôi hổi y ran như vậy. Nhìn con sông chảy sau nhà cảm thấy trong mình xen kẽ cái buồn buồn man mác, cái luyến lưu, thậm chí là cái nhớ nhung, dành cho những điều gì đó cũng chẳng rõ, cho những người nào đó xa vời vợi. Chắc là lại nghĩ đến họ. Hình ảnh của họ trong mắt tôi lúc mới đến và khi chia tay sao mà khác xa nhau quá, dầu chỉ chưa đầy một tuần. Mà ngộ, nào có biết họ là ai, ở xứ nào tới, sẽ đi về đâu ? Vậy mà cũng làm mình khó quên những con người đó được.
Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015
* TRĂM NĂM TÂN LỘ KIỀU LƯƠNG - Bút ký Vĩnh Thông ( Châu Phú )
TRĂM NĂM TÂN LỘ KIỀU LƯƠNG
Vầng dương mai in rõ bước chân
Bóng trăng tối lồng theo tận gót
(Trích “Châu Đốc Tân Lộ Kiều Lương ký”)
Trong thời gian Thoại Ngọc Hầu trấn thủ Vĩnh Thanh, ngoài việc đào kinh Vĩnh Tế từ năm 1819 đến 1824 ông còn tiếp tục cho đắp một con đường chạy dài từ tỉnh thành Châu Đốc vào núi Sam từ năm 1826 đến 1827. Ngày xưa đất sâu, trũng, nhiều ao hồ ngăn lại rất bất tiện, vì thế việc đắp con đường nầy là một việc làm rất độc đáo. Con đường đắp xong, ông tứ danh là “Châu Đốc Tân Lộ Kiều Lương” và đến năm 1828 cho dựng bia đá có khắc bài “Châu Đốc Tân Lộ Kiều Lương ký” để kỷ niệm, nội dung bia nói về việc làm đường và lợi ích của con đường. Khi có đường xá thông thương, ông huy động sức dân lập nên các làng mạc bên bờ kinh Vĩnh Tế, bao gồm các làng Vĩnh Nguơn, Vĩnh Tế, Vĩnh Điều, Vĩnh Gia và Vĩnh Thông. Mới đây đã ngót hai
Thứ Tư, 8 tháng 7, 2015
* TRẠI RUỘNG THỚI SƠN XƯA VÀ NAY - Bút ký Vĩnh Thông
TRẠI RUỘNG THỚI SƠN XƯA VÀ NAY
Bút ký VĨNH THÔNG
Làng Thới Sơn thuộc huyện Tịnh Biên, tỉnh An Giang ngày nay, là một trong những nơi còn lưu lại khá nhiều di tích liên quan đến công cuộc hành đạo và khai khẩn của tôn giáo Bửu Sơn Kỳ Hương - một tôn giáo nội sinh đặc trưng của xứ An Giang. Nói đến Thới Sơn, người ta không chỉ nghĩ đến chốn hành hương của riêng của tín đồ Bửu Sơn Kỳ Hương mà còn là điểm đến đầy thú vị của khách du lịch gần xa, nhứt là giới nghiên cứu văn hóa - sử học.
Thứ Ba, 30 tháng 6, 2015
* LỜI CHƯA NÓI CÙNG TÀ PẠ - Tùy bút của Vĩnh Thông ( Châu Phú )
LỜI CHƯA NÓI CÙNG TÀ PẠ
Đã xa rồi mà vẫn thấy mình còn như mắc nợ. Nợ Tà Pạ một điều gì đó chưa nói thành lời. Như là ủi an, cảm thông, hứa hẹn. Trước khi đặt chân đến, có người nói, cái tên nghe lạ quá hé. Ừ, thì Tà Pạ, nghe ngộ ngộ. Khi đã đến, nhiều người than, trời, cảnh gì buồn dữ vậy. Ừ, thì xung quanh vắng vẻ, chả thấy ai. Rồi đến khi chia tay, có người lại thấy tiếc, thấy vấn vương, lưu luyến, chùng chình…
Đó là một buổi trưa. Buổi trưa miền Tây Nam đầy nắng, buổi trưa của vùng đồi núi An Giang nầy lại càng nóng hơn. Nắng hầm hập chui vào chiếc xe nhỏ, cửa sổ luôn được mở, vậy mà ai cũng quạt lấy quạt để bằng những gì mà mình tìm được, kẻ thì nón, người thì vạt áo, người thì khăn… Sau khi đi một vòng quanh thị trấn Tri Tôn, cà đoàn chúng tôi đặt chân đến Tà Pạ.
Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015
* KẺ TÌM HOA - thơ Vĩnh Thông ( Bình Mỹ - Châu Phú )
KẺ TÌM HOA
Suốt đời là kẻ tìm hoa
Mấy lần gặp em giữa phố đời lầm lũi
Em nhìn ta bối rối
Ta lách mình: hoa ở xa kia.
Thứ Hai, 18 tháng 5, 2015
* DI TÍCH ĐÌNH THẦN BÌNH THỦY - Biên khảo của Vĩnh Thông
DI TÍCH ĐÌNH THẦN BÌNH THỦY
Biên khảo VĨNH THÔNG
Đình thần Bình Thủy (xã Bình Thủy, huyện Châu Phú, An Giang) là một công trình kiến trúc nghệ thuật độc đáo được thành lập cách nay hơn 200 năm. Đi theo Quốc lộ 91 đến địa phận huyện Châu Phú, bạn sẽ gặp một vùng đất thuần nông trù phú, đó chính là cù lao Năng Gù - xã Bình Thủy. Từ bên sông nhìn sang có thể thấy Đình thần Bình Thủy uy nghi cổ kính, mặt tiền hướng về sông Năng Gù.
Thứ Tư, 4 tháng 2, 2015
* CUNG MI THỨ - thơ Vĩnh Thông
CUNG MI THỨ
Tiếng hát căng bờ nắng
Vắt ngang con phím gầy
Dương cầm vang trễ nhịp
Trôi dài trên đôi tay.
Thứ Năm, 8 tháng 1, 2015
* TA VỀ VỚI NÚI - bút ký Vĩnh Thông
TA VỀ VỚI NÚI
Trong cái nắng tháng sáu oi bức, ta rời bỏ thành phố
đang sống, leo lên chiếc xe gắn máy cà tàng chạy về phía núi, tìm đến một vùng
quê yên bình. Như một đứa con xa trở về đất hứa. Hình ảnh đô thị ồn ào, vẩn đục
vì có quá nhiều khói bụi và những con đường ngã ba, ngã tư có bùng binh, đèn
giao thông không còn nữa, tất cả đã nằm lại phía sau. Ta đã về với núi.
Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014
* CHÀO MƯỜI HAI - tùy bút Vĩnh Thông
CHÀO MƯỜI HAI
Không hiểu sao mỗi khi hơi thở mùa đông vừa rộ, ta lại thích thú với mấy câu thơ của Chế Lan Viên:
“Chỉ một ngày nữa thôi. Em sẽ
trở về. Nắng sớm cũng mong. Cây
cũng nhớ. Ngõ cũng chờ. Và bướm
cũng thêm màu trên cánh đang bay”
Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014
* CHỚM ĐÔNG GÃ TRAI 17 TUỔI - thơ Vĩnh Thông
CHỚM
ĐÔNG GÃ TRAI 17 TUỔI
Đỉnh núi sáng nay - chớm đông
Một mình trèo lên với gió
Áo mỏng đính hờ vai hừng hực đồng bằng.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)






















