SÓNG ẦM ÀO QUANH ĐÂY
Tựa như cơn lốc, Trung xộc vào nhà tôi, khuấy động yên tĩnh bằng hơi thở dồn dập và câu hỏi lạ lùng:
– Giao nè, làm sao biết là mình đang yêu?
Trung kéo ghế ngồi đối diện với tôi, anh tự động xếp trang vở trước mặt tôi rồi đặt nó vào chồng tập bên góc trái bàn viết. Xong, anh trịnh trọng nhắc lại:
– Giao, tình yêu là gì? Làm sao biết mình đã yêu rồi?
Nhìn vào khuôn mặt bừng đỏ vì xúc động của anh, tôi giễu cợt:
– Dễ ợt! Khi thấy lòng mình đã chết đi một ít và một cái xương sườn của anh bỗng dưng biến mất.
Trung nhăn mặt phàn nàn:
– Đừng giỡn nữa Giao! Anh hỏi thật mà.
