TRANG CHỦ

Hiển thị các bài đăng có nhãn - Huỳnh Ngọc Phước. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn - Huỳnh Ngọc Phước. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 2 tháng 4, 2017

* TA VÀ EM CÓ GÌ ĐÂU - thơ Huỳnh Ngọc Phước ( An Giang )

    
     





TA VÀ EM CÓ GÌ ĐÂU
 





ta và em
có gì đâu
chỉ là mảnh vỡ
qua cầu
gió bay
ta như nhớ
ta như say
trút vào men rượu
giả mây
chưa về.

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2016

* HÌNH NHƯ TA CÒN TRẺ - thơ Huỳnh Ngọc Phước ( An Giang )

     
      



 
HÌNH NHƯ TA CÒN TRẺ






Ta cứ ngỡ mình còn trẻ
Ngày mai đủ sức rong dài
Giật mình nhìn qua mắt kính
Thấy màu tóc đã phôi pha

Thứ Ba, 27 tháng 10, 2015

* PHỤC SINH MÌNH - thơ Huỳnh Ngọc Phước ( An Giang )






PHỤC SINH MÌNH

 

Thôi cảm xúc đừng tìm về ta nữa
Những câu thơ không cứu rỗi linh hồn
Ta thà chết - chôn đi đời thi sĩ
Chứ không thèm viết tiếp một câu thơ.

Thứ Tư, 30 tháng 9, 2015

* TA VÀ EM CÓ GÌ ĐÂU - thơ Huỳnh Ngọc Phước ( Đại học An Giang )


 
TA VÀ EM CÓ GÌ ĐÂU

ta và em
có gì đâu
chỉ là mảnh vỡ
qua cầu
gió bay 

ta như nhớ
ta như say
trút vào men rượu
giả mây
chưa về.

Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

* GẶP LẠI EM - thơ Huỳnh Ngọc Phước ( Châu Phú )


 
GẶP LẠI EM
                            (viết cho mình ở tương lai)

Ba mươi năm ta trở lại xứ người
Sông vẫn thế mang nỗi buồn thầm lặng
Em vẫn vậy nửa cuộc đời lận đận
Ta trở về tóc sợi bạc sợi đen.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

* NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG HY VỌNG - tùy bút Huỳnh Ngọc Phước




   NGƯỜI ĐÀN BÀ MANG HY VỌNG


      Ngôi nhà nhỏ nằm trơ trọi giữa cánh đồng ngập mùi mạ non, cặp vách kênh những chú cò lết bết kiếm ăn trong buổi chiều dài. Nắng chẳng còn nặng hạt. Cảnh sắc nghe thôi cũng thấy yên bình và ấp áp biết dường nào. Nhưng lại trớ trêu thay, số phận có khi nào buông xuôi cho con người tự định. Ngôi nhà nhỏ, nhìn bên ngoài hình như không chút muộn phiền, không chút sự bon chen cuộc sống đời thường… Nhưng không ngờ trong ngôi nhà tưởng chừng ấp áp kia lại có người đàn bà lận đận ngoài bốn mươi tuổi, mưu sinh bằng nghề bán sâm nước, sống những ngày còn lại của cuộc đời.

Thứ Tư, 3 tháng 12, 2014

* SÂN TRƯỜNG VẮNG EM - thơ Huỳnh Ngọc Phước



SÂN TRƯỜNG VẮNG EM

Hè lại về, mùa lại nhớ thiết tha
Cánh phượng đỏ nép mình trong ánh nắng
Tình thuở nhỏ sao mà ta nhớ lắm
Tuổi học trò theo mãi những buồn vui .