TRANG CHỦ

Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tứ tuyệt - Trúc Thanh Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ tứ tuyệt - Trúc Thanh Tâm. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2017

* THẾ GIAN - NHỎ LỆ VÀO THƠ - THỦY ĐÀI SƠN - TRONG MỖI CHÚNG TA - thơ Trúc Thanh Tâm

    
       





THẾ GIAN

Mộng mơ chi đến kiếp sau
Kiếp nầy gian dối, đủ đau lắm rồi
Chữ tâm từ cuộc làm người
Thế gian còn lắm trò đời trái ngang.

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

* TÔI SỢ MỘT ĐIỀU - tho Trúc Thanh Tâm

       

   

TÔI SỢ MỘT ĐIỀU

Trên đời Thơ Văn không thiếu
Chỉ có người viết, không hay
Và, tôi chỉ sợ một điều
Văn chương không còn hồn Việt!


 TRÚC THANH TÂM   

Thứ Ba, 1 tháng 11, 2016

* MÙA YÊU TRỞ GIẤC - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

     
        





MÙA YÊU TRỞ GIẤC
 





1. MƯA LONG LANH

Anh thả nắng riêng anh
Rắc hoa vàng trên tóc
Hạt mưa đời long lanh
Mắt em dờn dợn khóc!

Thứ Năm, 27 tháng 10, 2016

* NGÀY THÁNG TỰ TÌNH - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

    
       





NGÀY THÁNG TỰ TÌNH
 





1. NGÀY THÁNG CẠN

Yêu nhau dẫu ngày tháng cạn
Vẫn chưa hết những nồng nàn
Vét đau thương còn sót lại
Chôn vào đáy mộ trần gian!

Thứ Ba, 25 tháng 10, 2016

* LẮNG TIẾNG THỜI GIAN - chùm thơ Trúc Thanh Tâm

    
       




LẮNG TIẾNG THỜI GIAN


       




1. TRĂNG LONG MỸ
 

Đi viếng Chùa Ông, rằm tháng bảy
Trăng quê bàng bạc, mắt em buồn
Anh giấu vào tim, Trà Ban Lớn
Còn hoài người cũ để anh thương!
 

Thứ Ba, 16 tháng 2, 2016

* SƯƠNG TRẮNG VÙNG CAO - thơ Trúc Thanh Tâm ( Châu Đốc )





 

SƯƠNG TRẮNG VÙNG CAO
 


1. QUA ĐÈO LONG LANH

Mưa non tình hé môi cười
Thời gian lắng đọng một thời xanh rêu
Ôm em lòng cứ suối reo
Xe êm đổ dốc qua đèo Long Lanh !

Chủ Nhật, 7 tháng 2, 2016

* CHÚC MỪNG NĂM MỚI - thơ Trúc Thanh Tâm & Các bản dịch

   
TẾT CỔ TRUYỀN BÍNH THÂN - 2016
TRÚC THANH TÂM
KÍNH CHÚC THÂN HỮU
CÙNG GIA QUYẾN
VUI KHỎE - HẠNH PHÚC - PHÁT TÀI

Thứ Tư, 12 tháng 11, 2014

* TÌNH KHÚC SỐ 14 - thơ Trúc Thanh Tâm


1. ĐỜI

Ta thương ta lắm, đêm viễn xứ
Mười năm, cay đắng một chút đời
Mười năm, nước mắt thành rêu vỡ
Ôm đời ấm lạnh trước gương soi !


* TÌNH KHÚC SỐ 13 - thơ Trúc Thanh Tâm


1. NẮNG CUỐI NĂM

Em áo mỏng phập phồng mùa xuân lạ
Anh mở lòng cho hương ngụ trái tim
Xin cám ơn những chiêm bao chợt đến
Nắng cuối năm và gió bấc qua thềm !

* TÌNH KHÚC SỐ 12 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. XAO XUYẾN ÁO BAY

Em có nghe tiếng chim đang ríu rít
Cho mùa xưa xanh ngát giấc mơ đầy
Trong đắm đuối xin thời gian chậm lại
Ngược gió chiều xao xuyến áo ai bay !

* TÌNH KHÚC SỐ 11 - thơ Trúc Thanh Tâm


1. NỖI ĐAU YÊU DẤU

Cám ơn tình yêu không tuổi
Ngại ngùng cứ gọi bằng tên
Cám ơn nỗi đau yêu dấu
Xa rồi cứ gọi bằng quên !

Thứ Ba, 11 tháng 11, 2014

* TÌNH KHÚC SỐ 10 - thơ Trúc Thanh Tâm


1. NGÀY THÁNG CẠN

Yêu nhau dẫu ngày tháng cạn
Vẫn chưa hết những nồng nàn
Vét đau thương còn sót lại
Chôn vào đáy mộ trần gian !

* TÌNH KHÚC SỐ 9 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. NỖI BUỒN THẾ KỶ

Anh gom nỗi buồn thế kỷ
Trái tim hâm nóng bao giờ
Chờ ba ngàn năm hoa nở
Yêu người nhớ mãi hương xưa !

* TÌNH KHÚC SỐ 8 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. TÂN HƯNG ĐÔNG

Cái Nước ngọn, theo thầy Vinh học
Quê nghèo xa cách, bốn mươi năm
Tân Hưng Đông, nhớ thời nhau rún
Vầng trán anh hằn thêm nếp nhăn !

Thứ Hai, 10 tháng 11, 2014

* TÌNH KHÚC SỐ 7 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. MÙA XUÂN
 
Mắt hẹn gì mắt chớp
Môi đợi gì môi rung
Nụ cười môi em nở
Ẩn ngực đầy mùa xuân !


* TÌNH KHÚC SỐ 6 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. THIÊNG LIÊNG 
 
Không gian khép lại mùa cổ tích
Trời đất hóa thân nhích lại gần
Thời gian nín lặng đêm hợp cẩn
Nhú nụ dậy thì một nét xuân !


* TÌNH KHÚC SỐ 5 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. NGÀY NGƯNG BẮN

Chiều Quảng Trị, mắt em buồn tựa cửa
Sáng Cần Thơ, áo dài trắng tung bay
Đêm Sài Gòn, nghe quen tai mì gõ
Ngày Tây Nguyên, bè bạn biết còn ai !


* TÌNH KHÚC SỐ 4 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. THỦY ĐÀI SƠN

Thủy Đài, hương thơm hơi thở
Thơ ta dìu dặt hồn mưa
Em treo đời ta nỗi nhớ
Để tình lơ lửng trăng khuya !


* Thủy Đài Sơn, là núi Nước, trong những núi vùng Thất Sơn của An Giang.

* TÌNH KHÚC SỐ 3 - thơ Trúc Thanh Tâm



1. RẰM THÁNG BẢY

Tiếng quốc gọi bầy nghe thiết tha
Nhìn bông hồng trắng nhớ mẹ cha
Chiều nay đất khách thương cố xứ
Xa lắc hoàng hôn khói phía nhà !