Ở MỘT ĐOẠN VÀM CỎ
Ngỡ đi đến hết ngọn nguồn
Hát dân ca suốt đời sông vắn dài
Đâu ngờ giữa mộng nồng say
Ta rơi xuống bến trăng đầy tình em.
* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ SÔNG NÚI - SẼ SỐNG MUÔN ĐỜI VỚI NÚI SÔNG. ________________________________________ ( trích... " Ngọn Lửa Tình Người " - thơ trúc thanh tâm )
| ĐƯỜNG VỀ THĂM THẲM |
15 giờ 30 phút.
Trời vẫn còn nóng hầm hập. Yên ngồi nhấm nháp ly cà
phê trong một quán tềnh toàng ven biển. Xung quanh, người ta chen chút
nhau chật kín cả con đường hẹp. Khách du lịch dạo bộ, ăn uống, nói cười
rôm rả. Những người bán thức ăn, quà lưu niệm cũng tranh thủ chèo kéo,
chào mời. Tất cả làm huyên náo cả một con đường dài. Xa ngoài ấy, biển
vẫn thinh lặng. Biển mùa nầy ít gió. Sóng đánh vào bờ từng cơn thật dịu
mềm, tình tứ. Con nắng hè đổ một màu vàng sậm xuống mặt nước lóng lánh.
|