TRANG CHỦ

Thứ Hai, 24 tháng 11, 2014

* TIẾNG ĐỘC HUYỀN - thơ Trúc Thanh Tâm




   TIẾNG ĐỘC HUYỀN

Tiếng độc huyền rơi từ quá khứ
Xé hồn ta, chảy máu trinh nguyên
Áo hoa mờ ảo trong sương mỏng
Là những ẩn tình ta với em !

Chủ Nhật, 23 tháng 11, 2014

* QUA CỔNG TRỜI TAM ĐẢO - thơ Trúc Thanh Tâm




  QUA CỔNG TRỜI TAM ĐẢO
                                                                                        
Cổng trời hôm nay mở cửa
Đi chơi một chuyến, giải sầu
Cõi tiên có gì hấp dẫn
Xem trời thay đổi tới đâu !

* MỘT THỜI TÔI ĐÃ SỐNG - thơ Trúc Thanh Tâm




      MỘT THỜI TÔI ĐÃ SỐNG 

Tàn phượng già hai đứa mình trốn nắng
Vỉa hè buồn tênh những lúc mưa dầm
Cần Thơ đó, một thời tôi đã sống
Em nõn nà nên phố cũng tình thân

* HOA NGÀN NĂM - thơ Trúc Thanh Tâm




      HOA NGÀN NĂM 
 
Như chút sầu len lén gọi
Em đi hoa lá hững hờ
Thẩn thơ con bươm bướm đợi
Hoa lòng dấu hẹn mắt trưa 

* GIÓ THU XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm




    GIÓ THU XƯA

Gió mùa thu thoáng qua
Mùi tóc em rớt lại
Màu mắt nào chứa chan
Trong tình yêu chín tới
Hồn em tràn nắng thu
Cho lòng ta thêm ấm !

* CHỐN XƯA - thơ Trúc Thanh Tâm




      CHỐN XƯA

Ngày xuống, nắng trườn qua kẽ lá
Gió đi bộ mỏi gót chân son
Ta nghe giờ giấc đang di động
Chim nhắc giùm ta một khúc buồn ! 

* CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN - thơ Trúc Thanh Tâm



      CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN
       

              - Thân tặng: 
                 Ngô Nguyên Nghiễm, Nguyễn Thành Xuân, Lưu Nhữ Thụy

Sài Gòn, tôi về nắng trưa
Cầu Chữ Y, nỗi buồn gió táp
Cái đầu tiên mà tôi bắt gặp
Là sự nhỏ nhoi, nỗi khổ riêng mình !

* KHI MAI NẦY ANH CHẾT - thơ Trúc Thanh Tâm




      KHI MAI NẦY ANH CHẾT 

Anh rất vui, trái đất chưa tận thế
Nên bao điều cần nói hôm nay
Xin tạ lỗi với những người đang sống
Cám ơn đời cho anh hạnh phúc, đắng cay !

* ĐỜI... SỐNG...THÈM... thơ Trúc Thanh Tâm



ĐỜI...

Nợ đòi hoài khó trả
Yêu

Thời thế lo cơm áo
Liều

Chốn thiên đàng, địa ngục
Chào

Nghĩ tự do, nô lệ
Thua

* NHỊP ĐẬP TRÁI TIM - thơ Trúc Thanh Tâm



      NHỊP ĐẬP TRÁI TIM
 
Hạt bụi trở mình từ chốn đền thiêng
Trong phản chiếu của gương thần mầu nhiệm
Những mảnh vỡ của thời gian lắng đọng
Tôi bay lên trong cổ tích cội nguồn ! 

* NGỌT NGÀO TÌNH QUÊ - thơ Trúc Thanh Tâm



      NGỌT NGÀO TÌNH QUÊ
       
      - Riêng tặng Nhà thơ Kiên Giang, Nhà văn Sơn Nam

Áo bà ba nét duyên thôn nữ
Muồi câu vọng cổ, lắc lẻo cầu tre
Nồi cơm sôi, nóc nhà lên sợi khói
Bìm bịp kêu con nước lớn về ! 

* NÓI VỚI TRỊNH CÔNG SƠN - thơ Trúc Thanh Tâm




       NÓI VỚI TRỊNH CÔNG SƠN

Chấn động địa cầu, hào hoa tứ tán
Giữa trần ai trầm bổng những ngón đàn
Cất tiếng ca ôm nỗi đau nhược tiểu
Lúc kêu gào như đang bị hàm oan !