TÌNH KHÚC AN GIANG
- Quà tặng thân hữu, trên 50 năm cầm bút
1. CHÂU ĐỐC
Anh về Châu Đốc nghe em kể
Mà thương con nước rẽ ba dòng
Chùa Bà Bài bên kinh Vĩnh Tế
Đường mòn Đất Cúng dưới mưa giông
TIẾNG CƯỜI
( víết tặng Trúc Thanh Tâm, Tịnh Đàm ,Nhật Quang, Dũng guitar )
Chuỗi cười sảng khoái trao nhau
Bao nhiêu phiền muộn rơi vào hư không
Tựa chùm bong bóng thổi phồng
Bay lên cao tit, nổ tung giữa trời
MỞ LÒNG...
Mở lòng ra với thiết tha
Sẽ yêu cuộc sống này qua tình người
Dẫu đời chìm nổi, chơi vơi
Vẫn mơ ước một phương trời bình yên.
NGẬM NGÙI CHO MỐI TÌNH PHAI
Ngày xuống, nắng trườn qua kẽ lá
Gió đi bộ mỏi gót chân son
Ta nghe giờ giấc đang di động
Chim nhắc giùm ta một khúc buồn !
MỘT NGÀY KHÔNG CÓ NHAU
Một ngày không có anh
Tiết trời như lắng đọng
Đại dương dừng cơn sóng
Vạn vật dìm ngủ quên
DẤU SON PHAI
Tôi vẫn muốn trôi về miền quá khứ
Để còn yêu còn ấp chuyện ngày xưa
Dù cố quên mà sao lòng vẫn nhớ
Gió đưa mây về đau xót... tiếng mưa
MẤY DÒNG TÂM THƯ
Ngậm ngùi nỗi bạn kể ra
Bến đời nào biết đâu là chốn nương
Cũng đành làm kẻ tha phương
Đi tìm nguồn cội yêu thương cậy nhờ.
CHỜ MONG
Tặng Phương Loan
Trời vào Thu đó anh
Nghe xạc xào tiếng lá
Gió vương nhẹ bên mành
Gợi lòng ai man mác...
NGỠ LÀ CHIÊM BAO
Em về từ ái bao dung
Nụ hoa khai ngộ sáng hồng môi thơm
Ra giêng trăng sáng qua vườn
Ngõ vào bóng lá, cuối đường bước đi
DƯ ÂM CHIỀU
Anh đi thoáng qua đời
Câu thơ tình bỏ lại
Chỉ là loài hoa dại
Em mơ gì cho mình
LỜI TÌNH TRÊN THÁP CHUÔNG
Tôi khắc tim mình lên thánh giá
Lời tình thắm đỏ tựa môi son
Ngày sau mưa hóa thành giọt lệ
Có đủ làm đau một vết thương?
TÌNH CHÚNG MÌNH
SẼ ĐƯỢC VẼ LÊN TRANH
Chết đi anh cho em được ngồi bên mộ
Cho nước mắt hồng chảy thấm xuống thịt xương
Xin hãy chết đi trong một chiều bão tố
Cho suốt đời vũ trụ khoác thê lương