TRANG CHỦ

Thứ Tư, 6 tháng 4, 2016

* NGÚT HỒN THU KON TUM - thơ Tâm Nhiên ( Kiên Giang )

    

* Tác giả Tâm Nhiên 
     




NGÚT HỒN THU KON TUM

 


Bỗng dưng mà chạnh se lòng
Khi dừng gót đẫm màu phong sương này
Đã bao lần ghé về đây
Say tình thơ ngát rộn đầy xốn xang

Thứ Ba, 5 tháng 4, 2016

* CÁM ƠN BUỔI CHIỀU - thơ Trúc Thanh Tâm ( Châu Đốc )

      

    




CÁM ƠN BUỔI CHIỀU

 


Chiều nay em đi xuống phố
Mặt trời ngủ gật trên cây
Gió như tỏ tình với lá
Đong đưa cánh phượng nói gì !

Thứ Hai, 4 tháng 4, 2016

* CỎ VÀ EM - thơ Nghiêm Khánh ( Tây Ninh )

 
         




CỎ VÀ EM

 


Với cỏ xưa tuổi thơ ta làm bạn
Đã lâu rồi quên mất chuyện tình thâm
Chợt sáng nay bên thềm vương chút nhớ
Cỏ đón ta về nhắc chuyện xa xăm

* DỐC KHUYA SƯƠNG TRẮNG DÃ QUỲ - thơ Vũ Miên Thảo (Tây Ninh)

    
      



DỐC KHUYA 
SƯƠNG TRẮNG DÃ QUỲ

 


Vẫn dốc xưa 
Vẫn Dã Quỳ
Sương hay nước mắt trời
Rơi
Thông buồn 

* TỪ CHUYỆN CÁI CÂN - tiểu luận của Trúc Thanh Tâm ( Châu Đốc )

       



    TỪ CHUYỆN CÁI CÂN


         Đã từ lâu, những người tiêu dùng mà nhất là những bà nội trợ, thường kêu ca rất nhiều về cái cân, mà chủ yếu là sự sai lệch của nó. Sự sai lệch rất phổ biến, từ những quầy hàng tư nhân đến cả quốc doanh, hợp tác xã. Đáng ngại nhất là cái cân thu mua và bán hàng. Ôi thôi, đầy đủ mánh khóe để làm sai lệch nó. Sự kiện nầy là do nơi cái cân và quả cân thiếu chính xác, mà điều muốn nói là thủ đoạn của người cầm cân. 

* VỌNG KHÚC NGUYỆT CẦM - thơ Trương Thị Thanh Tâm ( Mỹ Tho )

      
     




VỌNG KHÚC NGUYỆT CẦM

 



Đêm rằm trăng ở nơi đâu
Để tôi chờ đợi bao lâu trăng về
Hay là cách trở sơn khê
Mây đen che kín não nề bước chân!

Chủ Nhật, 3 tháng 4, 2016

* NGÔN NGỮ ĐẤT - thơ Phan Thành Minh ( Đà Lạt )

       
       


 
NGÔN NGỮ ĐẤT

 


Có dòng sông không bao giờ ngủ
Có con đường không một khúc quanh
Có câu thơ hóa thành bất tử
Vất vả gian lao mới nên lũy nên thành

Thứ Bảy, 2 tháng 4, 2016

* PHỤC SINH - thơ Hồ Chí Bửu ( Tây Ninh )

   
    




PHỤC SINH…

 


Em khoái ta gọi em là bồ nhí
Bồ nhí gì mà đã ngoài năm mươi
Tình thật hồn em mới vừa mười tám
Vừa khóc hu hu thì đã bật cười

* QUÁN LƯNG CHỪNG - thơ Vĩnh Thông ( An Giang )

    
      




 QUÁN LƯNG CHỪNG  




Người dừng quán lạ chiều chùn gối
Ta ngang quán cũ buổi rượu tàn
Thấp thỏm hiên mây chờm vách nắng
Mới rôm rả đó, chốc lại tan.

* TRĂNG RƠI ĐÁY CỐC - thơ Trương Thị Thanh Tâm ( Mỹ Tho )

     

        




TRĂNG RƠI ĐÁY CỐC

 


Nụ cười giữ ở bờ môi
Mà sao như để chia đôi ý cười
Nửa còn trao chuốt mọc mời
Nửa kia hờn dỗi, nên lời đãi bôi

* ĐÊM TRĂNG NHỚ MẸ - thơ Thủy Điền ( CHLB Đức )

      
      




  ĐÊM TRĂNG NHỚ MẸ

 


Đêm về, nhìn ánh trăng treo
Là lòng nhớ mẹ, quê nghèo xa xa
Nhớ bà thức suốt đêm tà
Nắn từng viên bánh "ngọc ngà" cúng trăng

Thứ Sáu, 1 tháng 4, 2016

* CHỈ CÒN LẠI MÙA ĐÔNG - thơ Diệp Vy ( Đức Trọng - Lâm Đồng )

     
       




 CHỈ CÒN LẠI MÙA ĐÔNG

 


Người đi trời chợt vào đông
Nâng ly rượu nhạt cay nồng khóe môi
Hoàng hôn trùm xuống núi đồi
Căm căm rét lạnh núi Voi(*) trắng màu