
QUÊ HƯƠNG XIN GỬI
MỘT TRỜI MƯA BAY
Tôi ngồi mà nhớ miên man
Quê hương một thuở mưa tan khói chiều
Ai ngồi tiếc dấu cô liêu
Ai ngồi vỗ khúc đìu hiu cuối trời
LỜI TÌNH BUỒN
* Gởi Trúc Thanh Tâm
Phố xưa đèn hắt bóng
Trên lối về mưa bay
Em với đêm khép cửa
Trăng tháng mười ngủ say

MÌNH ANH
Mình anh ngồi chỗ xưa nầy
cà phê năm cũ, năm nay thiếu người
bên anh khuyết chỗ em ngồi
đồng tiền sâu hoắm nụ cười tìm đâu.
SINH NHẬT SÁU MƯƠI
Sáu mươi tuổi vẫn hồn nhiên
"Lên bờ xuống ruộng"… chẳng riêng một mình
Gửi vào xanh thẳm chữ tình
Một hôm bất chợt hỏi mình là ai?
THÁNG GIÊNG
Tháng giêng qua góc phố
Xanh non tà áo hiền
Hoa vàng bừng sắc nở
Em cười ngọt ngoài hiên.
MỘT CHÚT QUÊ NHÀ
Bềnh bồng đêm ngủ với quê
Tôi nghe ngày cũ vọng về bâng khuâng
Võng đưa thao thiết đêm rằm
Tôi nằm mang nỗi lặng thầm nhớ quê
XỨ TRẦM HƯƠNG
" Mưa Đồng Cọ, gió Tu Bông " *
lời xưa mắc míu, nẫu lòng quê ơi
HÀ TIÊN GIÓ TRỞ MÙA
Anh thả nắng riêng anh
Rắc hoa vàng trên tóc
Hạt mưa đời long lanh
Mắt em dờn dợn khóc
LẠI MỘT MÙA MƯA SẮP TỚI
Em từ độ mùa mưa vừa dứt hạt
Theo mây bay về mãi tận nơi đâu
Trời vừa xanh nắng thu vàng rực rỡ
Áo lụa vàng đi để nắng vàng đau

TÌNH QUÊ
Quê nhà tha thiết bao tình
Bâng khuâng thương nhớ mơ hình bóng ai…
MƯA PLEIKU
Đưa tay che nắng Sài Gòn
Bỗng dưng nhớ quá đồi non sương mù
Những chiều dạo phố Pleiku
Con đường Hoàng Diệu dập dìu giai nhân
ÔM ĐỜI ẤM LẠNH TRƯỚC GƯƠNG SOI
Mười năm, ai hát bài thương nhớ
Để thắt lòng ta chút tình hồng
Từng tiếng thời gian như đọng lại
Một màu huyền diệu của đêm trăng !