TRĂNG CHÂU ĐỐC
Trăng của muôn đời thơ mộng quá
Trăng vàng đẹp quá một bến sông
Hương thời con gái bay nhè nhẹ
Mắc cạn hồn ta một bến lòng
MỜI NHAU CẠN HẾT XUÂN ĐỜI
Con én ngậm cành hương sắc
Thả mùa yêu xuống trần gian
Gió hôn lên bờ môi mọng
Ta say sưa phố hoa vàng
KHÓC MỘT LẦN THÔI
Rồi mai mốt người bắt em phải chọn
Hoặc là ta, hay chung thủy với chồng
Sẽ rất khó vì xa nhau chẳng nỡ
Đời sẽ buồn chia trăm nhánh như sông
BÔNG HỒNG CHO TÌNH YÊU
Khi trái đất chưa có ngày tận thế
Những thiên tai cứ dai dẳng, bủa vây
Ta được sống trong những người đang sống
Biết khổ đau, biết hạnh phúc từng ngày !
MÙA XUÂN
NẮNG RỚT BÊN THỀM CŨ
Dù bếp lửa đời nhau đã tắt
Hãy giữ giùm nhau một nỗi buồn
Nếu không trễ hẹn ngày hôm ấy
Giờ đâu tiếc nuối một làn hương !
NGUYỆT THỰC
Dòng phù thế bồng bềnh nhân quả
Ráng chiều đắm đuối tới bình minh
Trong ta chen lấn đau và khổ
Nợ thế gian, ta viết thơ tình !
CÁI THẬT, ĐIỀU KHÔNG LẦM LẪN
Sài Gòn, tôi về nắng trưa
Cầu Chữ Y, nỗi buồn gió táp
Cái đầu tiên mà tôi bắt gặp
Là sự nhỏ nhoi, nỗi khổ riêng mình!
MÀU ÁO TÍM
Tôi nhớ quá một thời thương áo tím
Chiều mênh mông áo tím mộng vu vơ
Ai qua phố nhớ hoài thời áo tím
Người xa rồi phương trời tím ngẩn ngơ

MÙA XUÂN XUỐNG PHỐ
Qua sông cũ nghe hát bài thương nhớ
Mười năm xa lạc mấy bến mê đời
Ba ngã sông tím hoàng hôn muôn thuở
Ta ôm hoài giấc mộng tận mù khơi
HÓA THÂN
Em cầm một nửa vòng đêm
Bên bờ huyền thoại lạnh mềm giọt trăng
Mùa rơi mắt lá nhập nhằng
Hóa thân nước mắt mù căn phận người

CUỐI NĂM Ở LÀNG HOA BÀ BỘ
Ngày cuối năm hình như trời trở lạnh
Anh về thăm Phó Thọ làng hoa em
Mắt lúng liếng nghe tiếng chim gọi bạn
Em cười theo giọt nắng sớm vừa lên.

CHỚM XUÂN
Trời đông miên gậm nhấm nỗi buồn
Mùa tháng chạp long đong nỗi nhớ
Ngọn đông phong ấp yêu bao trăn trở
Thu ngỡ ngàng thầm tiếc giọt mưa tuôn