* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ SÔNG NÚI - SẼ SỐNG MUÔN ĐỜI VỚI NÚI SÔNG. ________________________________________ ( trích... " Ngọn Lửa Tình Người " - thơ trúc thanh tâm )
Thứ Năm, 6 tháng 8, 2015
* THEO GIÓ VỀ NGÀN - thơ Hoàng Anh 79 ( Long Xuyên )
THEO GIÓ VỀ NGÀN
Bóng trăng huyền soi nghiêng bờ cát trắng
Biển Quy Nhơn xanh mãi đến ngàn năm
Về với em ta nghe hồn tĩnh lặng
Đời mênh mông sao đếm hết thăng trầm
Thứ Tư, 5 tháng 8, 2015
* CÓ MỘT ĐÊM MƯA - thơ Huệ Thu ( Hoa Kỳ )
CÓ MỘT ĐÊM MƯA
Mưa thầm thì mưa thầm thì
Mưa như ai nói chuyện gì trong đêm
Tôi nằm với gối ôm bên
Lắng tai nghe tiếng ngoài hiên mưa thầm
* MÙA THU XUỐNG PHỐ - thơ Nguyễn An Bình ( Cần Thơ )
MÙA THU XUỐNG PHỐ
Em đem mùa thu xuống phố
Trong màu nắng óng như tơ
Hoa vàng xanh trên cỏ biếc
Đời vui xuống thật tình cờ.
* Hai bài thơ ngắn - Du Tử Lê ( Hoa Kỳ )
thơ ấu tôi hồi sinh,
chim không chọn đường bay.
lửa cháy ngoài trí nhớ.
người bỏ quên bàn tay,
trên ngực tôi ngưng thở.
Thứ Ba, 4 tháng 8, 2015
* CHIM TRẮNG BAY VỀ - thơ Trúc Thanh Tâm
Thứ Hai, 3 tháng 8, 2015
* BIẾT ĐÂU MÀ TÌM - thơ Thuyền Thơ ( Sài Gòn )
* SAY TRONG NỖI NHỚ - thơ Trương Thị Thanh Tâm ( Mỹ Tho )
SAY TRONG NỖI NHỚ
Trời cao đất cũng bao la
Cớ sao lại thấy lòng ta rối bời
Thì thôi say để quên đời
Quên bao phiền muộn, quên lời đắng cay
* VƯỜN XƯA - thơ Nguyễn An Bình ( Cần Thơ )
Chủ Nhật, 2 tháng 8, 2015
* NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN - tùy bút Vĩnh Thông ( Châu Phú )
NGƯỜI LẠ TỪNG QUEN
1.
Khoảng sân nhỏ trước nhà ngập ngụa nắng. Người ngồi trong nhà cũng nóng hôi hổi y ran như vậy. Nhìn con sông chảy sau nhà cảm thấy trong mình xen kẽ cái buồn buồn man mác, cái luyến lưu, thậm chí là cái nhớ nhung, dành cho những điều gì đó cũng chẳng rõ, cho những người nào đó xa vời vợi. Chắc là lại nghĩ đến họ. Hình ảnh của họ trong mắt tôi lúc mới đến và khi chia tay sao mà khác xa nhau quá, dầu chỉ chưa đầy một tuần. Mà ngộ, nào có biết họ là ai, ở xứ nào tới, sẽ đi về đâu ? Vậy mà cũng làm mình khó quên những con người đó được.
* EM ĐI QUA MÙA THU - thơ Nguyễn An Bình ( Cần Thơ )
Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2015
* TRĂNG RU ĐIỆU NHỚ - thơ Trúc Thanh Tâm
TRĂNG RU ĐIỆU NHỚ
Gió đàn oằn ngọn tre cong
Cầu ngang qua xóm bão giông sập rồi
Cuối trời vạt nắng rong chơi
Bến xưa còn đó bóng người xưa đâu
* TRĂNG QUÊ NHÀ - thơ Trúc Thanh Tâm
TRĂNG QUÊ NHÀ
Phố nhỏ mình ta căn gác vắng
Khói thuốc mông lung nhớ mái tóc dài
Nhớ chiều tan học quen tiếng guốc
Đâu ngờ dâu bể lạc tình ai !
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)











