cuối đời
ta ngủ với thơ
đã nhầm lẫn lúc khai sinh
bao năm tìm gặp chính mình mù khơi
ca dao một vạch ngang trời
cong trên chiếc lưỡi đau lời ru
ta
lạnh mùa hun khói trầm ca
nắng thưa thớt rụng phù sa ngậm
ngùi
* NHỮNG NGƯỜI ĐÃ CHẾT VÌ SÔNG NÚI - SẼ SỐNG MUÔN ĐỜI VỚI NÚI SÔNG. ________________________________________ ( trích... " Ngọn Lửa Tình Người " - thơ trúc thanh tâm )