TRANG CHỦ

Thứ Hai, 17 tháng 11, 2014

* THỜI GIAN NHƯ CỘI RỄ - thơ Trúc Thanh Tâm



      THỜI GIAN NHƯ CỘI RỄ
 
Mắt em ẩn hàng mi mời gọi
Môi hôn nhau trời đất cũng nặng tình
Biển thì thầm, sông trở mình êm ả
Sông hẹn về với biển trăm năm !


Thời gian như cội rễ
Tình yêu là nhựa luyện trong cây
Cắn môi nhau một dòng mật ngọt
Chảy vào nhau đường máu diệu kỳ !


Cái khắc khoải của tia chớp mắt
Đọng lòng nhau biết mấy sắc hương
Nhiều tình cờ làm sao quên được
Phải lòng nhau ta tự trói thêm !


Nếu giây phút thời gian dừng lại
Trên đời nầy biết bao chuyện em ơi
Nếu khoảnh khắc trái đất ngừng chuyển động
Thì tình yêu không thể tách rời !


Rõ ràng là xa lạ
Lại cứ hoài tất cả cho nhau
Và muốn trái tim ta như chính đời em vậy
Nhưng chắc gì, em hiểu hết được đâu !


TRÚC THANH TÂM
___


* TRANG GIAO LƯU:

1/- Here - Trầm Hương
2/- Here - Nguồn Cội
3/- Here - Vườn Tao Ngộ
4/- Here - Thủ Khoa Nghĩa
5/- Here - Văn nghệ Quảng Trị
6/- Here - Văn Đàn Việt
7/- Here - Lê Ngọc Trác
8/- Here - Đất Đứng

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét